Blog

Big Dad :x

những ngày tháng 6 của 25 năm về trước, mẹ về làm dâu nhà mình, ở tuổi 23
trước khi đến với cuộc hôn nhân này, bố mẹ ko hề yêu nhau.
đó là câu chuyện thường thấy của thế hệ trước.
hôm
nay bố đưa mẹ đi khám bệnh, vậy là suốt hành trình 25 năm, bố vẫn luôn đồng hành cùng mẹ, dù là ngày xưa đạp xe đạp hay bây giờ là đèo xe máy
từ những ngày 2 vợ chồng vạ vật góc nọ góc kia chờ kết quả khám bệnh
đến bây giờ khi chỉ mất 1 buổi sáng, 1 cú alo, mọi thứ gọn ghẽ
chắc chắn trước khi 2 người đến với nhau, chưa bao giờ có thể tưởng tượng được sóng gió của cuộc đời sẽ đưa mình tới đâu, và cũng ko thể ý thức được mình sẽ làm được gì cho người bạn đời
chỉ là cuộc sống đẩy ta vào chân tường, rồi ta lựa chọn, ta sống chung với nó, ta vươn lên, hoặc ta chạy trốn trong sự sợ hãi

cảm ơn cha, người đàn ông vĩ đại đã ko bỏ mặc người phụ nữ của mình
cảm ơn cha đã nâng niu 2 đứa con vàng ngọc và luôn tận tâm
cảm ơn cha, đã là người đàn ông sau bao năm tháng

thế nên mới thấy, đàn ông, nhất định phải được tôi luyện mài giũa, để trở thành đàn ông
còn phụ nữ, có lẽ cũng vậy!

Viết linh tinh, nhân ngày linh tinh

Advertisements

T21

Có những ngày mùa đông rét căm căm, rúc dưới áo mưa của người, ngoi ngóp lên hỏi mình đi đâu thế anh
5p sau thấy đã ở cổng, bạn cười: lên nhà đi, lạnh lắm, giữ ấm. Rồi bỏ đi lầm lũi.
Chỉ vì một ánh mắt dịu dàng, chỉ vì một bờ vai an lành như nhà, chỉ là cách chìa tay ra chân thật, như chính bản năng của người.
Người chẳng có gì cả ngoài đôi mắt ấy, chẳng có gì cả ngoài thứ an toàn khủng khiếp khi bên người, nhắm mắt lại và chẳng cần lo gì. Những bộn bề chỉ cần nhìn nụ cười người, đã thấy bão dừng sau cánh cửa. Rồi thì
những cuộc cãi vã, a chẳng thương e.
Mình là một đứa trẻ ương bướng và đòi hỏi, bóp nghẹt mối quan hệ đó đến đỉnh điểm của rạn nứt. Chưa bao giờ đứa trẻ ích kỉ này nhận ra mình chỉ biết quan tâm đến bản thân, xúc cảm của bản thân.
Rồi một ngày người rời bước khỏi cuộc đời mình, ngơ ngác.
Ngay cả những lúc nhớ thương nhất, mình vẫn nghĩ mọi chuyện do người, cho đến ngày vấp ngã, những ngày SG chan hoà nước mắt mặn chát, tủi hơn ấm ức của đứa trẻ chưa bao giờ chịu lớn.
Mình thấy mình,
Và đã hiểu những gì xảy đến.
Thực ra tình yêu của chúng ta k đủ lớn trước giông bão cuộc đời, lòng kiên nhẫn của a k đủ cho đứa trẻ này, cho nên chỉ còn lại nó, ở đây.
Người mới ơi, người có buồn ko? Khi cái bóng quá khứ vẫn ám ảnh từng ngày, khi những dịu dàng của yêu thương ngày cũ vẫn dai dẳng bám víu, thì sự tồn tại của người chỉ là sự vá víu, vá víu cho những thương tổn vá víu cho những chấp chới.
Nếu người đủ kiên nhẫn để thương cạn 1 con người, ôm trọn vẹn mọi đau đớn xót xa của một tâm hồn đã chẳng vẹn nguyên, một ngày nào đó, chúng ta sẽ k cần phải sống trong cảnh 3 người, một ngày nào đó, nhưng k phải bây giờ.
Phụ nữ vốn dĩ ko cần phải trưởng thành.
chỉ tiếc rằng, em đã lỡ trưởng thành mất rồi.

Mình, vì quá khứ, mà để lỡ rất nhiều người tốt, nhưng thực ra, nếu họ đủ tốt, họ đã ở lại, còn việc phải đi, sẽ đi.

Hiện thực là, SG đây.
Lòng tôi đã mở nhưng vẫn chật chội.
Sao ko làm cánh chim trời tự do, bay cho thoả thích bay cho đã đời

Thành Đức

Chị Hương bảo: tự dưng nay chị nhớ đến những tháng ngày ở cùng em quá Lương ạ.
rồi chị bảo, em trai chị đang đấu tranh để cưới nhỏ đó, nhưng chị thì muốn em làm em dâu chị.

và tự dưng mình khóc, mình hiểu rằng mình sẽ ko làm em dâu chị, ko thể làm em dâu chị được nữa rồi….

và muốn ôm chị, nói cho chị biết 9 năm qua, những chuyện đã xảy ra, từ những ngày rời xa tình yêu của chị, rồi những ngày quen Tee, những ngày bỏ đi như kẻ mất trí, những ngày trở về

và vẫn luôn ước chỉ là cô bé tuổi 15 thủa ấy

chị vẫn 18, anh ấy vẫn 16
chúng ta, vẫn là những đứa trẻ chẳng nghĩ điều gì

———

“chị biết ko, ngày trở về em là kẻ trắng tay, thân sơ chẳng còn lại mấy người, em như kẻ chới với đứng trước nơi thân quen với tư cách 1 người xa lạ, những thứ xung quanh đổi khác đến lạ lùng, em lúng túng, e bối rối, và em nghĩ chúng em nên cho nhau 1 cơ hội
em có còn gì nữa đâu, để mưu cầu 1 ai đó ôm ấp hết những năm tháng đã đi qua, em có còn cao sang kiêu kì đâu để chạy theo những mộng ước, em chẳng còn gì cả, việc của em có chăng là chấp nhận 1 ai đó thực lòng với em.
nhưng đến cuối cùng điểm tựa duy nhất thời điểm ấy, lại ko phải là 1 điểm tựa. Khoảng khắc anh ấy bấu víu, anh ấy ngơ ngác trước cuộc đời, em đã biết mình ko thể chọn lựa.
chị thấy ko, hoá ra gần 10 năm trời, em vẫn mơ mộng như thế, và anh ấy, vẫn trẻ dại đến thế, có chăng còn lầm lạc hơn.
vì thế em khóc, khóc cho mối nhân duyên này, đã lỡ dở 1 lần, nên cứ mãi lỡ dở
tất cả vẫn là do chúng ta, nhân duyên ấy, năm tháng vội vã ấy.

em là em gái nhỏ của chị, mãi mãi “

 

Lu_1

Nhạy cảm hoang dã, lại biết đứng lênn đống bùn
Em nghĩ ai không bị hấp dẫn?
———

Mọi người đều thích kết giao với em, vì nhìn vẻ bề nổi FB, e là đứa con gái thú vị điển hình, thông minh, cá tính, mạnh mẽ, đa cảm, nói chuyện hấp dẫn. 
Chỉ có những con bò mới bị em lái theo những thứ em thể hiện, vì em biết nếu e tỏ ra như vậy e sẽ rất hấp dẫn.
Nhưng các mối quan hệ của em luôn chẳng đi tới đâu, hoặc do em xui kết giao toàn người chả ra sao, nhưng một phần lớn vẫn là lỗi do em, vì ko phải con người em.
Kể từ nay nếu muốn gìn giữ những mqh của mình, em hãy sống cẩn trọng hơn, tôn trọng hơn, mọi thứ phải có khoảng cách, và quan trọng nhất là em hãy là chính em, em làm việc gì đó bởi vì đó là con người em, là mong muốn của em, chứ không phải sự phù phiếm của em.

Cái này cần kỉ luật và luyện tập,nhưng rồi em sẽ trưởng thành

Trích Nguyên, vẫn luôn biết mình thật may mắn khi được chị dìu dắt từng bước.

Lu

Hôm nay mình đọc 1Q84, mỗi lần đọc Haruki, mình vừa sợ hãi, lại vừa háo hức, giống như trái cấm, rất muốn ăn nhưng lại sợ bị trúng độc. Mình sẽ bị Haruki kéo vào thế giới cô độc đó, mình sẽ ngộp thở trong thế giới đó rất lâu, khiến mình rất trầm uất, nhưng lại không thể kiềm lòng để ko đọc Haruki.

Mình đã từng tặng sách của Haruki cho 1 người, để làm gì nhỉ? à, để đáp trả 1 lần bạn ấy nhắn cho mình: anh đang ở hiệu sách, và muốn mua cho e 1 cuốn, e thích Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối chứ?

Mình nói có, và trong kí tặng, bạn ghi: tặng người anh thích.

Lúc nhận sách, mình k cảm thấy thoải mái, còn tại sao thì mình k biết, mình có 1 thói quen rất xấu, bị ám ảnh bởi việc tặng 1 ai đó 1 thứ hữu hình, nó sẽ tồn tại mãi mãi, và có thể khi mqh đó chấm dứt, và 1 ngày nào đó chạm vào, sẽ cảm thấy ko thích. Mình đã học dần, và đã biết tặng vật hữu hình, vượt qua nỗi ám ảnh tội nghiệp đó, nhưng thật sự thoải mái thì chưa bao giờ.

Mình lặng lẽ đi mua 1 cuốn sách, của Haruki, lặng lẽ gửi sách theo địa chỉ đã biết. Chúng mình email qua lại thêm vài email nữa, và kết thúc mối quan hệ này bằng 1 lần gặp mặt nhau giữa đời thực.

Mình là một con ma cà rồng non, tức là để tạo ra ma cà rồng non, con ma cà rồng trưởng thành sẽ cắn 1 miếng, đưa 1 lượng nọc độc đủ, để biến đổi 1 con người thành 1 con ma cà rồng non.

Ma cà rồng rất đẹp và quyến rũ, nó hút máu bất kì con người nào, khi ngửi thấy mùi máu, và khi cơn khát đã thoả, chúng sẽ trở thành ma cà rồng trưởng thành, ăn chay, chỉ hút máu động vật. Mình, vẫn là ma cà rồng non. (trích lược Twilight)

Mình ko tin rằng một con người sẽ yêu một con người, theo cách vững chắc và luôn luôn. Mối quan hệ sẽ luôn bị những cám dỗ bên ngoài lôi kéo, những thứ lung linh lấp lánh, hoặc giả chẳng có lí do gì cả, vẫn có thể bị xao nhãng, trên con đường chung.

Nhưng mình cũng tin vào thứ tình cảm lâu bền, mà theo thời gian, nó gắn liền như hơi thở. Tức là khi bị những thứ ánh sáng rực rỡ kia thu hút, ta sẽ lỡ bước đi lạc, nhưng rồi lại nhanh chóng quay lại con đường cũ. Thật buồn.

Mình là 1 đứa có tài, bằng sự hấp dẫn của ngôn từ, mình có thể nhanh chóng thiết lập các mối quan hệ, có đủ nhạy cảm để đẩy 1 cuộc nói chuyện đơn thuần bỗng hoá thành hấp dẫn, như 2 cực của nam châm, giống như trận đại hồng thuỷ, đổ xuống ào ạt, và rồi nhanh chóng biến mất, khi từ trường trái đất xoay chiều, mọi thứ lại phẳng lặng và chấm dứt sau cuộc gặp gỡ hiện thực.

Mình có nhiều hơn 1 những lần như vậy, sau đó mình lãng quên, họ có người yêu, họ sắp lấy vợ, …

Chỉ có duy nhất 1 lần, 1 người, dài đằng đẵng như hơi thở, ko phải là đại hồng thuỷ, âm thầm như con sóng nhỏ, vỗ bờ rì rào. Chỉ tiếc rằng, sóng đã ra khơi. Mình gọi đó là thương.

Ma cà rồng nên ăn chay!

Thị thành hoang dại,

Saigon

18.11.16

 

T19

Tôi nhớ cảm giác 1 mình đứng trên bờ tường đá, trên Đảo Vinpearl, tôi thu tất cả hình ảnh sóng nước và ánh mặt trời đang tắt lụi, tôi nhìn phía bên kia, Nha Trang đang lên đèn.
Tôi nghe tiếng gió,
Và tôi nghĩ tôi đang mơ
Ngày hôm đó, trời đã rất xanh trong
Biển đã rất dịu êm, cát đã trắng và nắng rất vàng
Tôi biết, ngày hôm đó sẽ k còn trở lại, kể cả ánh mắt nụ cười và bờ môi.
Trích Những ngày đi lạc
Before Midnight ☺️

—————————
8.6.2016

Nha Trang trong em
Là kí ức rất rất đau

Có những ngày tháng 6, em nhớ anh đến ngộp thở, em nhớ sự dịu dàng đó đến dại khờ, những giấc ngủ vật vã, những mộng mị triền miên ko dứt, và cả những tự vấn, rằng đến bao giờ, em mới có thể kéo mình thoát khỏi nỗi ám ảnh về sự dịu dàng đó của anh, sự dịu dàng có từ trong máu anh, nó tự nhiên như thứ bản năng mà em chẳng biết sẽ còn tìm thấy được nữa hay ko, rằng liệu còn có ai có đủ nhẫn nại như thế, để kìm đi sự ngông cuồng hoang dại trong em hay ko, hay tất cả chỉ càng kích động thêm sự hiếu thắng, ngạo mạn của đứa con gái này.

Em vẫn mong cơn đau này qua đi thật nhanh, và rằng tất cả chỉ là 1 cơn ác mộng mà thôi.

Saigon, những ngày đi lạc.

 

T20

những mùa đông xa vắng
Lu kéo chiếc áo khoác da dày sụ vào sát người, cảm giác gai lạnh run rẩy từng phần cơ thể: cơn mưa đáng ghét, chuyển mùa đáng ghét. Đoàn người vồ vập nhau, họ đã quen từ trước, Lu càng co mình lại hơn, cô chẳng quen ai trong số đó. Nhưng cô Vẫn giữ nét mặt tươi tắn để khỏi bị lạc loài trong những con người xa lạ. Chị bạn ngồi gần nhìn xoáy sâu vào cô: em đi cùng ai thế bé? Cô cười: dạ, em bám theo anh lead đó chị. Một đợt ồn ào nữa thì đoàn xe bắt đầu xuất phát. Cô lê từng bước tới chiếc xe đầu tiên, nghĩ thầm: mình lẽ ra ko nên có mặt ở đây, thật chẳng vui vẻ gì.
Anh chàng hất hàm: lên xe đi em. Khi đã yên vị sau xe, thì anh kia bắt đầu lên tiếng: Lạnh lắm hả, ngồi sát vào nhé, và chú ý phía sau giúp anh.
Một cảm giác hoang mang đến bức bối, anh chàng quay lại cười cười bằng mắt với cô. Một tia điện truyền dọc sống lưng, cảm giác bối rối với ánh nhìn ấy, vai cô vẫn run lên từng chặp vì cơn mưa đầu đông rét buốt. Chuyện quái gì với anh chàng này vậy, Lu thầm nghĩ. Chết tiệt, anh ta có vẻ mặt thật dễ mến. Suốt cả một quãng đường lên núi, Lu hâu như im lặng, cô cũng chẳng biết mình phải nói gì với người lạ mặt này.
Những hang cây thong ven đường nhỏ từng giọt nước xuống đất, không khí ẩm ướt của núi rừng khiến mọi thứ càng nặng hơn.
Cuối cùng sau 1 giờ đi lạc, họ đã đến được đích, đó là một đồi hoa vàng, vàng rực những bông cúc quỳ to bằng bàn tay, những bông lau ướt đẫm nước mưa dập dìu trong cơn gió rít mạnh, lớp sương mù vây quanh những tán cây rậm rạp, và nhìn xuống phía dưới là dòng nước lặng lờ của con song bao năm vẫn quấn quanh ngọn núi như một sợi dây ràng buộc của định mệnh và số phận. Lu đưa hai tay lên má xoa xoa và mỉm cười khoái trá: thật tuyệt vời, cũng được đó chứ.

Giọng Khánh Ly trầm trầm, đang nhả từng con chữ đầy da diết: bao nhiêu năm rồi, còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh, cho đời mỏi mệt.
– Cậu nên gặp anh ấy, một người đàn ông tốt và thú vị. và nếu gặp anh ấy, cậu có thể coi xem anh ấy có khỏe ko giúp mình. Cũng gần năm nay mình chưa hay tin gì về anh ấy.
– Được chứ, mình sẽ gặp anh ấy thử coi.

“Chi à, tạm biệt Chi nhé, mình nhận đc visa rồi, mình bay vào tối nay, Chi ko phải tiễn mình đâu, mình vốn rất ghét mấy cảnh chia tay mà. Hồi nào mình về Chi qua đón mình là được. Hẹn gặp lại nhé. “
Nhắn xong tin cho cô bạn học, Lu vội vã lên chiếc taxi cho kịp giờ check in.

Sân bay một chiều mùa đông, Lu kéo chiếc áo khoác to sụ vào sát người, ghét thật, lúc nào mùa đông cũng tìm đến mình như thế này sao. Chi giơ 2 tay vẫy liên tục ám hiệu đang đứng ở phía này, Lu lơ đãng nhìn rồi tự dưng méo xệch miệng khi thấy người đang đứng cạnh Chi. Là Anh.

Lu về nghỉ phép, cũng ko báo cho bạn bè nào biết ngoài Chi vì vài bữa trước Chi có nói nếu trở về thì Lu gặp vì có chút việc, Lu ậm ừ rồi nghĩ sao cũng được, không kêu người nhà ra đón mà nhắn Chi. Việc gặp lại Anh ở đó hoàn toàn ngoài dự tính của Lu. Gạt bỏ đi sự bàng hoàng đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể chao đảo vì 20 giờ bay, Lu lấy lại nét mặt điềm tĩnh và vẫy tay đáp trả. Họ ôm nhau, những cái ôm không thật.

– Tụi mình sắp làm đám cưới, Chi cười cười.
Lu nhìn ra phố, những dòng người vội vã, tấp nập và điên cuồng: Hồi nào thế?
– Lu ở lại đến hôm cưới được ko? Bọn mình sẽ rất vui nếu có mặt Lu.
– Ừ để mình tính. Thôi xe tới rồi, mình về đây.
Trời bắt đầu đổ mưa, những giọt mưa buốt lạnh.

Găng tay len gạt đi những giọt nước lấm tấm trên gò má, nóng hổi và mặn chát, Lu nheo mắt: tệ thật. rồi rúc vào chiếc taxi và thu mình như một con mèo ướt sũng. Lu ngước lên bầu trời âm u quen thuộc của mảnh đất miền nhiệt đới quanh năm gay gắt và khắc nghiệt, và nghĩ Nếu họ là của nhau, thì sớm muộn họ cũng sẽ gặp nhau thôi. Cho nên việc mình giúp họ gặp nhau, chỉ là chút vặt vãnh làm thời gian ngắn hơn. Âu cũng là một chuyện nên làm với những gì ta thiết tha. Rồi ngày mai, trời sẽ nắng.

Lu, Sài Gòn, Tháng 10/2015
———

Link Tumblr: http://coffeedang810.tumblr.com/post/130311928959/những-mùa-đông-xa-vắng

 

T19

Tôi nhớ cảm giác 1 mình đứng trên bờ tường đá, trên Đảo Vinpearl, tôi thu tất cả hình ảnh sóng nước và ánh mặt trời đang tắt lụi, tôi nhìn phía bên kia, Nha Trang đang lên đèn.
Tôi nghe tiếng gió,
Và tôi nghĩ tôi đang mơ
Ngày hôm đó, trời đã rất xanh trong
Biển đã rất dịu êm, cát đã trắng và nắng rất vàng
Tôi biết, ngày hôm đó sẽ k còn trở lại, kể cả ánh mắt nụ cười và bờ môi.
Trích Những ngày đi lạc
Before Midnight ☺️

—————————
8.6.2016

Nha Trang trong em
Là kí ức rất rất đau

Có những ngày tháng 6, em nhớ anh đến ngộp thở, em nhớ sự dịu dàng đó đến dại khờ, những giấc ngủ vật vã, những mộng mị triền miên ko dứt, và cả những tự vấn, rằng đến bao giờ, em mới có thể kéo mình thoát khỏi nỗi ám ảnh về sự dịu dàng đó của anh, sự dịu dàng có từ trong máu anh, nó tự nhiên như thứ bản năng mà em chẳng biết sẽ còn tìm thấy được nữa hay ko, rằng liệu còn có ai có đủ nhẫn nại như thế, để kìm đi sự ngông cuồng hoang dại trong em hay ko, hay tất cả chỉ càng kích động thêm sự hiếu thắng, ngạo mạn của đứa con gái này.

Em vẫn mong cơn đau này qua đi thật nhanh, và rằng tất cả chỉ là 1 cơn ác mộng mà thôi.

Saigon, những ngày đi lạc.

 

T18

“Anh ấy là chàng trai cao 1m8, mang theo tất cả những phong trần trong ánh mắt và nụ cười”
Chúng mình gặp nhau lần đầu tiên vào một buổi sớm khi miền Bắc đổi gió chuyển mùa, cơn mưa đầu đông lạnh tới tức góc cạnh của cơ thể. Ngồi sau xe anh, anh thờ ơ nhưng luôn hỏi rằng: em có lạnh lắm ko? Cảm giác ngủ một giấc yên lành trên lưng anh, cái quàng tay ôm đầy lạ lẫm.
Vào một đêm mùa thu se se, em và anh đã rong ruổi khắp những góc phố của Hà Nội, anh đã kể em nghe về những câu chuyện cuộc đời anh. Vẫn nhớ như in cái điệu cười của anh khi bảo rằng: em lúc nào cũng ngủ như chó con say sữa trên lưng anh. Ngồi sau xe anh, em luôn thấy bình an và có thể dành cả cuộc đời này, chỉ để ngủ trên lưng anh và đi khắp nhân gian.

Những ngày bão về, Hà Nội mưa rả rich, anh đợi em dưới cổng trường học, chỉ để nói rằng: anh về coi em bệnh ra sao? Để rồi anh khuất bóng sau ánh đèn vàng hiu hắt, bỏ lại một mình em đứng lặng giữa con phố quen, và tự vấn, rồi sẽ đi tới đâu.
Ngày anh chạy về chờ em ở triền đê gần nhà, chỉ để em rụi vào ngực anh tấm tức, anh nhìn em ánh mắt trân trối: xin em đừng như thế.
Khoảnh khắc bên anh đón giao thừa, nghe tiếng pháo hoa ồn ã, chạm vào bàn tay anh rất ấm, nhìn thẳng vào mắt anh và dặn dò, hãy luôn bình an, em đã biết, chúng ta chỉ là một cơn say nắng.

Một lần này nữa thôi cho em được thiết tha với anh,
Ngày sau đó, nếu bất chợt gió mùa hanh hao, kỉ niệm tràn về, em cũng xem như là chuyện thường tình,
Sẽ không còn viết cho anh bất cứ lời nào nữa.

Xin lỗi anh vì ngày hôm qua, trong phút bối rối yếu lòng nào đó, em bất chợt thấy hờn trách vu vơ, bất chợt hối tiếc về tình cảm mình đã trao, xin lỗi anh đó chỉ là phút giây lạc nhịp, bởi với em bao năm tháng đã qua, dẫu k phải những điều hoàn hảo, nhưng cũng là những tháng ngày đi theo năm tháng.,
Người đời nói em là kẻ bi lụy, dai dẳng mãi chẳng buông tay, chỉ là em nghĩ, mình là kẻ nặng lòng với những điều xưa cũ, có những người cả một đời chẳng quên được tình đầu, thì với em, vài năm thanh xuân kia chỉ là hạt muối bỏ biển như giấc chiêm bao.
Xin lỗi anh vì đã say một cơn say quá dài, xin lỗi anh vì cố chấp ko từ bỏ. Chúng mình chẳng còn nợ gì nhau đâu, bởi nếu còn, số phận sẽ thay chúng ta trả.
Xin lỗi anh chỉ vì mải miết với những ấm áp thoáng qua, mà khiến anh bận lòng quá lâu.
Lần sau cuối này, vẫn mong một ngày nào đó nếu duyên phận cho mình gặp lại, chúng ta sẽ mỉm cười nhìn nhau như chúng ta vẫn từng.

Thực lòng, ngày em lựa chọn ra đi thật xa, đã là câu trả lời cho sự từ bỏ.

Duyên phận sẽ cột chặt chúng ta lại bằng một sợi chỉ nhỏ mong manh và có thể gỡ chúng ra chỉ trong nháy mắt.
Kiếp trước có lẽ anh và em đều đã ngồi chung một con thuyền, nhưng anh ấy mới là người đắp cho em một tấm chăn.

Tạm biệt T, những ngày xưa cũ ngọt ngào. Cảm ơn cuộc đời, vì đã cho em được đi cùng anh một đoạn đường.
Duyên phận lắm, mới cùng đi một đoạn
Còn so đo chi hỡi ngắn hay dài.

SG T10/2015
Chúng mình, đến đây thôi, anh nhé.

 

Blog at WordPress.com.

Up ↑